Thu về, mưa rơi trắng trời, ta nghe trong ta một trời cô liêu. Mưa ngoài trời hay mưa trong ta, thật khó để phân định. Nếu mưa ở ngoài mà tâm ta không mưa thì mưa bên ngoài chỉ là những giọt cam lộ làm mát không gian, làm dịu không khí và làm cảm xúc thêm dịu dàng. Và nếu trong tâm có mưa mà ngoài trời không mưa thì có lẽ công việc bên ngoài cũng cuốn cảm xúc ấy đi, như nước chảy một mạch từ đầu nguồn đến cuối nguồn, chẳng đọng lại điều gì.
Chính vì thế, mưa bên ngoài tao ngộ cùng mưa trong tâm, như mưa quá lớn mà nước thì không thoát kịp nên ứ lại thành mênh mang....
Mênh mang... ấy là cảm xúc của tôi lúc này... Mênh mang như nước tràn bờ, như thuyền không bến đậu, như lữ khách lạc quê hương... và vì mênh mang nên... như người đuối chới với giữa dòng chảy, như bàn tay quờ quạng tìm chỗ bám, như chân loạng choạng tìm chỗ nghỉ ngơi.
Mênh mang... dẫn đến sự trống trải... Trống trải trong tâm hồn, trống trải trong ánh mắt, trống trải trong nụ cười... Tâm hồn trống trải nên cảm thấy bất cứ điều gì bên ngoài đều không thể lấp đầy, ánh mắt trống trải nên nhìn đâu cũng là hư vô và nụ cười trống trải nên.... chỉ muốn lặng câm...
Tôi là ai?
Tôi cần gì?
Tôi tìm gì?
Tôi phải làm gì?
Tôi không biết!
Ngay lúc này tôi không biết mình là ai. Là ai, với bất cứ nhãn hiệu nào, tôi đều cảm thấy không đúng, không đủ, không thật... và vì thế, suốt đời, khoác chiếc áo nào cũng thấy rộng, ngồi bất cứ cái ghế nào cũng thấy chật, đeo bất cứ chiếc mặt nạ nào cũng thấy giả.
Tôi cần gì ư? Tôi không biết. Tôi không có hứng thú với bất cứ thứ gì mà số đông ngoài kia thấy cần. Với tôi, tất cả những thứ đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Tôi chán ngấy mọi thứ. Chẳng thứ gì làm tôi cảm thấy cần phải tốn công nhọc sức nắm lấy cho thật chặt. Có được rồi cũng sẽ mất, mà nếu không mất thì tôi cũng cố tình đẩy đi thật xa, cố tình làm mất cho bằng được.
Tôi tìm gì? Tôi không biết. Tôi không biết tôi đang tìm gì. Khi tìm nghĩa là người ta có một dự án hoặc chí ít một mường tượng về tương lai, để từ đó... đi tìm. Còn tôi không có bất kỳ dự án nào cho tương lai cả. Tương lai với tôi hoàn toàn bất định, nằm ngoài tầm tay nên tôi cũng không biết đi tìm cái gì. Tôi như kẻ đi trên bờ biển, nhặt nhạnh từng viên sỏi.... và miệng thì lúc nào cũng lẩm bẩm "viên sỏi này không phải...", "... viên kia cũng không phải..."... Suốt đời đi tìm kiếm thứ mà chính mình cũng không biết.
Tôi phải làm gì? Tôi không biết. Vì tôi không biết mình là ai, cần cái gì... nên tôi cũng chẳng biết phải làm gì. Làm gì cũng thấy chán, trống trải, vô nghĩa... Tôi không tìm thấy ý nghĩa đích thực cho hành trình này. Vì không tìm thấy ý nghĩa, nên hành trình trở nên uể oải, chậm chạp và hắt hiu như cảnh chợ chiều.
Trời thu hiu hắt, lá rụng đầy sân, mưa rơi rả rích cả ngày. Tôi ngồi cả ngày nhìn chiếc lá xanh rồi úa vàng, rồi rụng xuống đất mẹ và tự hỏi hành trình của chiếc lá ấy là gì nếu chỉ đơn thuần nảy mầm để rụng xuống?
Lòng buồn hiu hắt, cô liêu ngập tràn. Tôi ngồi nhìn mưa và nhìn vào lòng mình. Thân này đã từng có ngày trẻ trung sung mãn, giờ thì bắt đầu bước vào những ngày nhạy cảm với thời tiết. Cảm xúc này lúc tràn đầy như bão lụt, lúc thì hạn hán hanh hao như sa mạc khô cằn. Suy nghĩ thì như khỉ vượn chuyền cành, chẳng khi nào nó chịu ở yên một chỗ. Năm uẩn cứ như mưa rơi xuống và tôi thì chẳng có thẩm quyền gì với chúng cả.
Tôi không có thẩm quyền với bất cứ thứ gì, ngay kể cả với hơi thở và nhịp tim này. Nó thích thì thở nhanh, thích thì chậm. Nhịp tim thì lúc hồi hộp thấp thỏm lúc thì bình thản chậm rãi. Thân bệnh hay khoẻ chưa từng xin phép tôi lấy một tiếng, cảnh đến cảnh đi chưa chào tôi lấy một câu. Tôi không có thẩm quyền với bất cứ thứ gì. Tôi không kiểm soát được bất cứ chuyện gì. Mọi thứ, trong thân lẫn vật ngoại thân, đều nằm ngoài tầm với....
Tôi là ai? Tôi không biết.
Tôi say trong men rượu và say trong sự bất định
Và khi tôi say, tôi bắt đầu... nhớ. Tôi không chỉ nhớ quá khứ mà tôi còn nhớ cả tương lai. Quá khứ như thước phim chậm rãi được mở lại để tôi được tái sinh, được sống lại một lần nữa. Tương lai trong quá khứ cũng hiện hành để tôi thấy mình có động lực mà... đợi.
Và khi tôi nhớ, tôi bắt đầu... đợi. Tôi đợi tương lai đến để tựu thành điều bất định trong tôi. Tôi đợi người về để đào lại nấm mồ còn dang dở mà cơn mưa kia đã vô tình lấp mất. Tôi đợi xác thân này được tan ra trong đất lạnh, cho côn trùng được rỉa rói thịt da. Tôi đợi ngày mà ngay cả nấm mồ kia cũng được san thành bình địa, cho cỏ dại mọc lên và cho một đoá hoa nhài nào đó vô tình nở.
Và khi tôi đợi... tôi bắt đầu thấy hư vô trong tôi ngày càng lớn dần... Thứ hư vô không tên không tuổi, không hình không sắc... đang từ từ toả từ trong ra ngoài.... Hư vô lớn dần, lan dần.... như vệt dầu loang giữa biển cả mênh mang.... Tôi đợi.... em và tôi cũng đang đợi.... chính tôi!
Hư vô, ấy là cơn say của ngũ uẩn, bám víu vào thứ không có thật, chấp niệm vào ảo giác giữa sa mạc khát cháy... chỉ để phục vụ cho một giấc mơ.... vô thường....!!
(25/8/2026)








Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!