Không nắm…
Không xua…
Chỉ lặng nhìn…
Và biết thôi…
Chạy theo hạnh phúc thì nô lệ cho hạnh phúc
Trốn chạy khổ đau thì lạc đường khổ đau
Càng ôm mong ước càng mê muội
Càng tránh sầu bi càng vấn vương… sầu
Đè nén vọng tưởng sinh vọng tưởng
Thích thú an nhiên càng dày vọng tâm
Tìm nơi yên ổn trong cảm giác
Nào hay tâm ấy tự giam thầm…
Mắc kẹt là khi
Vui buồn hoá thành xiềng xích
Và ta chạy theo
Như bóng theo hình…
Tịch mặc là không chạy theo điều chi
Cũng không xua đuổi bất cứ điều gì
Pháp đến rồi đi như mây nổi
Không giữ cho mình cũng chẳng lưu ghi…
Tịch mặc là không chọn lấy một bên nào
Không phán xét đúng sai, không dày công đo đếm
Giải thoát không là kết bè phân chia phe phái
Khi ta biết đứng ngoài và lặng ngắm… cả hai…
Chỉ quan sát pháp như chủ nhà
Nhìn khách ghé qua rồi khách xa
Vui buồn đến đi không đồng hoá
Bởi biết rằng cả hai đều lững lờ trôi qua…
Đừng nhảy vào dòng nước
Dù nước đục hay trong
Ngồi an nhiên trên bờ
Sóng dâng rồi lặng chẳng ướt thân…
Tịch mặc là không chạy theo điều chi
Cũng không xua đuổi bất cứ điều gì
Biển động hay yên lòng vẫn vậy
Chỉ cần thấy biết…. rồi buông ra…
Không trốn…
Không xua…
Ngồi trên bờ…
Tự do nhìn dòng ý thức trôi xa…
(10/1/2026)









Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!