Vào một sáng trong gương
Có cái bóng rất lạ
Bóng đang già, bệnh, chết
Nhoè dần theo thời gian
Trên trán mang dấu vết
Của quá khứ xa xôi
Trên vai oằn gánh nặng
Của đau khổ ngàn đời
Đôi mắt như thao thức
Phận số kẻ tôi đòi
Để tham, ái, dục, sân
Được tuỳ nghi sai khiến
Đôi môi như mấp máy
Thét lên lời bi thương
Tay ôm, tay xua đuổi
Lạc bước chốn nghê thường
Một niệm lầm giả thật
Đẩy đưa dòng biệt phân
Chấp nhân rồi chấp ngã
Cuốn xoáy đến đảo điên
Say trong miền dục ái
Ngỡ là mộng vô biên
Mê trong vùng khoái lạc
Tưởng là giấc thần tiên
Đi qua bao năm tháng
Quên luôn điểm bắt đầu
Từ nhầm này lẫn nọ
Đến luân hồi vô biên
...
Giật mình nhìn ngoài gương
Thấy năm uẩn vô thường
Thấy lạc và thấy khổ
Chỉ như bụi trên gương
Đưa tay lau lớp bụi
Rõ hình sắc đôi ta
Buông xuống mọi đồng hoá
Bóng tan dưới nắng hè
Ai là người quá khứ?
Ai là kẻ tương lai?
Ai từng khổ, từng lạc?
Ai từng tỉnh từng say?
Ai đang muốn thể hiện
Giữa danh lợi phù hoa?
Ai vẽ trên mặt nước
Ý nghĩa một dòng đời?
Ai đang cào, đang cấu
Vết xước của thời gian?
Ai đang còn níu lại
Dấu chân trên cát vàng?
Nước vẫn chảy năm tháng
Người hợp tan vô chừng
Gương lặng im không nói
Chỉ sáng lên... dịu dàng...
(7/1/2026)









Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!