Lặng nhìn một hơi thở
Giữa dòng đời mênh mông
Một giây biết tỉnh thức
Nghe lòng mình lặng trong…
Ta thường gọi tên nỗi buồn
Bằng hai chữ: hoàn cảnh
Khi thì tại cuộc đời
Khi thì do phận số
Khi thì do người thương
Khi việc này việc nọ
Xô ta về đêm thinh…
Cả một đời tất bật
Cố thể hiện "cái tôi"
Để đổi thay người khác
Mà quên mất chính mình
Mới là gốc rễ bi thương…
Nguyên nhân của buồn đau
Đâu có nằm đâu xa xôi
Nó đang nằm
Ngay trong chính ta đó mà
Vì tâm ta hẹp
Nên đời thành chật
Vì chấp chữ “tôi”
Nên không dung ai khác
Ta yêu điều hợp ý
Ta ghét cái trái lòng
Rồi tự giam mình
Trong vòng tròn được–mất
Nhưng nếu tâm ta
Rộng như biển lớn
Sông đục, sông trong
Đều có bến về
Chỉ cần đổi góc nhìn
Đất trời vẫn thế
Mà lòng đã thay
Chỉ cần đổi góc nhìn
Lòng người vẫn thế
Mà ta chẳng còn xót xa…
Vẫn là căn nhà cũ
Vẫn là người năm xưa
Vẫn là lời quen thuộc
Vẫn ánh nhìn đó thôi
Nhưng khi tâm ta đổi
Mọi thứ bỗng hiền hòa
Như mưa rơi trên lá
Ướt mà không làm đau…
Không phải thế giới
Bỗng đổi sắc màu
Chỉ là tâm ta
Đã không còn biên giới
Muốn thoát khổ đau
Đừng đòi đổi hoàn cảnh
Mà hãy biết chính mình
Trong từng giây tỉnh thức
Khi ta biết chính mình
Trong tịch lặng an nhiên
Thế gian cũng tức khắc
Tịnh lạc tựa thần tiên
Không còn kẻ thù
Không còn nạn nhân
Chỉ còn dòng nước
Đang chảy êm đềm…
Không cần đổi trời
Không cần đổi đất
Chỉ cần
Thấy biết chính mình
Thấy biết chính mình
Muôn điều an nhiên.
(11/1/2026)









Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!