Tôi thấy biết chính tôi…
Qua từng hơi thở ra vào…
...
Tôi không phải khoẻ mạnh
Nhưng tôi biết ơn hơi thở mỗi ngày
Tôi không phải giàu có
Nhưng tôi hoàn toàn thấy đủ đầy
Tôi không phải hoàn hảo
Nhưng tôi chấp nhận chính tôi từng ngày ...
Tôi tin con đường tôi đi
Dù không có nhiều người chung bước
Tôi đang học thấy biết chính mình
Nên con đường ấy chính là sự hiện hữu của tôi ...
Tôi mạnh mẽ dù còn đó những cơn ho
Tôi đủ đầy dù còn đó những ước mơ chưa thành
Tôi biết ơn dù còn đó những sai lầm tôi đã phạm
Tôi hạnh phúc dù còn đó những ưu tư chưa giãi bày ...
Tôi thấy biết chính tôi trong hiện tại
Đang tập buông quá khứ không còn níu lại
Đang tập buông tương lai chưa từng hiện hữu
Tôi thấy biết chính tôi… qua từng hơi thở ra vào…
...
Tôi tin con đường tôi đi
Dù không có nhiều người chung bước
Tôi đang học thấy biết chính mình
Nên con đường ấy chính là sự hiện hữu của tôi ...
Tôi chấp nhận sự không hoàn hảo
Tôi chấp nhận vui buồn, được mất vẫn đang đến đi từng ngày
Tôi chấp nhận và tôi biết ơn
Dù chuyện đã qua hay tương lai không như dự tính
Tôi không cố ép phải buông
Tôi không cố ép phải nắm
Tôi không cần toả sáng
Tôi không cần chứng minh
Tôi ngồi yên và quan sát chính mình
Tôi chấp nhận và biết ơn mọi thứ đổi thay
Ngày mỗi ngày ...
Tôi hôm qua đã không còn nữa
Tôi ngày mai chưa từng tồn tại
Giây phút này
Tôi đã trọn vẹn rồi
Hiện tại này
Tôi đã đủ đầy rồi
Không gì cần thể hiện
Không gì cần chứng minh
Không gì cần đè nén
Không gì cần ước mong
Giây phút này
Tôi đã trọn vẹn rồi
Hiện tại này
Tôi đã đủ đầy rồi
Tôi… là con đường… …
Và cũng là… bạn… đó thôi…
(13/1/2026)









Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!