Tâm ta như căn phòng trống
Lặng yên giữa tháng ngày qua
Mỗi giác quan là một cánh cửa
Mỗi lần mở ra là rác rến đầy nhà
Chỉ cần sơ ý không canh giữ
Rác rến bên ngoài ùa vào trong tâm
Một hình, một ảnh, âm thanh cũ
Đủ để tâm ta chật chội ngay...
Ta đâu hay
Mỗi lần mở cửa
Là một lần đón rác vào tâm
Ta đâu hay
Từng câu chuyện phù phiếm
Là chính mình đang đổi rác cho nhau...
Hai mắt nhìn, hai tai nghe
Chuyện đời dù đúng hay sai
Chỉ cần mở ra là đón nhận
Bao nhiêu rác rến đổ xuống tâm này
Cái miệng này khi muốn nói
Là chính ta đang muốn ném rác đi
Trút lên người mà mình thương nhất
Những đòi hỏi, bực dọc, sầu bi...
Thương mình thì xin đừng nhận rác
Qua cánh cửa của các giác quan
Thương người thì xin đừng ném rác
Qua lời nói thiếu ấm êm, dịu dàng
Bớt nghe đi những điều thừa thãi
Bớt thấy đi những hơn thua
Bớt nói đi khi lòng còn giận
Là đang thương mình, thương người đó thôi
Bớt nghe…
Bớt nói…
Bớt nhìn...
Là thương người và thương mình
Bớt nghe…
Bớt nói…
Bớt nhìn...
Là tâm tự trong sáng, thảnh thơi
Quay về đi
Nhìn vào đống rác trong tâm
Đang dập dềnh
Qua những ý nghĩ âm thầm
Không chạy trốn
Cũng chẳng xua đuổi
Chỉ quan sát
Rác rến sẽ lặng lẽ trôi
Rác chỉ là thông tin cũ
Chưa từng một lần được lắng nghe
Khi được nhìn bằng đôi mắt hiểu
Nó tan ra như bóng nước sau mưa...
Từng mảnh vụn của buồn và giận
Hoá thành đất dưới chân hoa
Từ chính nơi ta đã từng chối bỏ
Hương dịu dàng cũng bắt đầu lan xa...
Quay về chuyển rác trong tâm
Để nó thành hoa
Để nó thành mật
Dịu dàng trong ta
Quay về nhìn rác trong tâm
Không trách, không xua
Chỉ thở và ôm lấy
Hoa sẽ nở thôi mà
Rác sẽ thành hoa
Hoa sẽ toả hương
Và căn phòng tâm ta
Ngập tràn hương sắc
Ấm êm...
Dịu dàng...
Đừng ném rác vào nhau...
Đừng đổi rác cho nhau...
Quay về và chuyển hoá... rác trong tâm ta...
(16/1/2026)









Không có nhận xét nào:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!