Phục sinh


Chiều nay Việt Nam thua Nhật Bản thảm hại nhưng an ủi là UAE thắng Quatar, Việt Nam vào tứ kết nhờ người khác. Buồn mà thấy vui...

Cứ những tưởng ta mất đi một điều gì đó thì sẽ buồn, sẽ khổ, sẽ thất vọng. Trái đất một màu đen thui, cuộc đời coi như không còn lối bước...

Có ngờ đâu, ta mất cái này thì ta lại được cái khác. Giả dụ như mất cái bàn rất đẹp trong phòng chẳng hạn, nghĩ đơn giản thì buồn lắm đây. Bình tĩnh lại một chút, ta nhận thấy rằng ta vừa được... được khoảng không gian nơi cái bàn đó được đặt... Ta mừng vì căn phòng của ta rộng rãi hơn. Hết thấy buồn vì mất cái bàn...

Cuộc đời, với tôi chẳng màu hồng cũng chẳng phải màu đen. Màu đen hay màu hồng đều do đôi mắt nhìn đời của chúng ta hết. Nếu nghĩ đen thì một cánh hoa đang nở, một buổi bình minh rực rỡ cũng trở thành một cánh hoa tàn úa, một buổi hoàng hôn sỉn màu tang. Nếu nghĩ hồng thì cánh hoa tàn úa, một buổi hoàng hôn man mác cũng sẽ trở thành một bông hoa rực rỡ tươi, một bình minh ngập nắng mặt trời...
Viết đến đây lại nhớ bài thơ ngày xưa tôi từng viết, nhân dịp lượm được một vài bông hoa dưới thùng rác... hì hì... đọc chơi... trong một buổi tối vui mừng vì Việt Nam vào tứ kết....

Nhành cúc trắng nhặt lên từ rác thải
Trưng giữa phòng vẫn rạng vẻ thanh tao
Đời đã chết, ta xin ta sống lại
Sạch bụi đường, phục hoạt nét hào hoa.
(Phục sinh - Buông - 2006)
CÁC BÀI VIẾT CÙNG CHỦ ĐỀ
NHẬN XÉT CỦA BẠN VỀ BÀI VIẾT
Comments
0 Comments

Không có nhận xét nào:

Lời thưa... Đóng lại Cảm ơn bạn đã đọc bài viết:
- Có ý kiến gì xin để lại lời bình chia sẻ.
- Viết bằng tiếng Việt có dấu để dễ đọc hơn.
- Nếu không đăng nhập blog, vui lòng ghi tên thật để tiện trao đổi.
Xin chào và chúc sức khỏe!

Feeds
TRÍ KHÔNG
- Feed (Post)
- Feed Comments
- Feed Email
đăng ký

Bài viết Nhận xét Online

Bạn ơi, cùng thở với tôi nhé...

Bài viết mới nhất

Bài viết ngẫu nhiên